Skip to content

Câu chuyện của ông nội

Có ông là vô cùng quan trọng! Chúng ta đã nói chuyện với những người ông, người bà trên toàn thế giới và lắng nghe câu chuyện cũng như lời khuyên của họ. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng tâm sự với ông Jerry, đến từ Vương Quốc Anh. Là một cựu chiến binh, giờ là giáo viên và là “ông nội đầu hói” của ba cậu bé năm tuổi, ba tuổi và hai tuổi, ông Jerry đã kể với chúng tôi về việc giúp bố mẹ bọn trẻ có thêm thời gian để nghỉ ngơi, khám phá lại cách điều khiển máy bay trực thăng từ xa và biến cái lưng mình thành nơi bọn trẻ leo trèo. Hãy cùng xem ông ấy nói gì về việc trở thành ông nội nhé.

Tôi không thể tin được tôi sẽ trở thành ông nội. Tôi mới có 48 tuổi. Khi bố tôi 48 tuổi, tôi mới chỉ 12.

Tôi đã cố gắng làm tốt . Tôi đã từng rất lo lắng khi con tôi nhờ bế cháu, cho cháu ăn hay thay tã, thế nhưng tôi đã làm những việc ấy khá tốt đó.

Mọi thứ đã hiện đại hơn rất nhiều . Đồ dùng cho trẻ con đã khác xa so với hồi tôi còn trẻ, ví dụ như công nghệ mới cho phép hâm nóng bình sữa trong lò vi sóng chẳng hạn.

Giờ tôi không còn ở trong quân ngữ nữa nên có thể đi thăm gia đình dễ dàng hơn. Hiện tôi đang là giáo viên nên luôn có các kì nghỉ, thế nên tôi và vợ tôi, Sheila có thể tận dụng đi từ Cornwall đến London hoặc bọn trẻ có thể xuống thăm và ở cùng chúng tôi trong ngôi nhà bên bờ biển.

Con trai tôi là một quân nhân và chúng tôi hiểu ngầm ý nhau rất tốt . Khi Matt ra khỏi nhà, nó biết tôi sẽ gọi điện để biết chúng vẫn ổn. Có những điều chẳng cần phải nói ra, nhưng tôi vẫn luôn ở đây bên chúng mỗi khi chúng cần đến tôi, như một lẽ đương nhiên.

Trở thành ông nội đã khiến tôi băn khoăn rất nhiều về nghề nghiệp trước đây của mình . Tôi đã lênh đênh trên biển quá lâu khi còn trong quân ngũ, và tôi bắt đầu nghĩ “Có phải mình đã xa nhà quá lâu không?” Tôi không nghĩ rằng nó có ảnh hưởng gì đến con tôi cả. Khi tôi gọi điện về, bọn chúng hỏi “Ai thế ạ?” rồi chúng tôi cùng phá lên cười, nhưng nếu được quay lại, tôi nghĩ tôi sẽ chọn một hướng đi khác.

Gia đình trở nên đoàn kết hơn khi có các cháu . Mọi người dành thời gian để chia sẻ với nhau nhiều hơn và trở nên hòa hợp hơn. Chẳng bao giờ có xích mích hay thiên vị.

Vai trò của ông nội khác với vai trò của bố mẹ . Là ông bà, bạn không cần phải quá cứng rắn hay kỉ luật mà có thể giữ vài trò trung lập. Tôi có thể nói: “Bố mẹ cháu đang làm vậy bởi việc đó rất quan trọng”, ủng hộ Matt, Charlotte và giải thích tại sao việc này việc kia lại có thể xảy ra.

Ông nội có nhiều kinh nghiệm sống hơn . Tôi và con trai tôi rất giống nhau, thế nhưng tuổi đời nhiều hơn nên tôi có nhiều kinh nghiệm sống hơn nó.

Đừng làm người khác buồn . Bạn phải trở thành một nhà tâm lí học, người thầy thông thái. Nếu bạn cảm thấy bạn phải xen vào hay phải nói điều gì đó, hãy làm điều bạn thấy cần, nhưng phải cẩn thận và làm đúng. Bạn sẽ không muốn hình ảnh ông bà trở thành một người già hay phiền nhiễu trong mắt bọn trẻ đâu.

Cháu tôi gọi tôi là “Ông nội đầu hói”. Điều này thật buồn cười, nhất là khi Freddie, đứa cháu 5 tuổi của tôi hét ầm lên giữa bảo tàng Không Lực Hoàng Gia khi tôi đưa cậu bé đến đó chơi.

Những gì lũ trẻ học được khi chúng còn bé sẽ ảnh hưởng lớn đến tính cách của chúng sau này. Bạn có một vai trò quan trọng trong việc định hình cuộc đời của lũ trẻ, vì thế bạn cần phải giúp chúng có một tương lai tích cực.  

Tôi nghĩ tôi có phần giống bố tôi khi tôi dạy dỗ các cháu mình. Khi chúng đến thăm, tôi cảm thấy vai trò của tôi là phải hòa nhập với bọn trẻ và chơi với chúng để bố mẹ chúng nghỉ ngơi. Chơi với chúng chính là cách để một người già như chúng ta hòa nhập tốt nhất với cuộc sống của lũ trẻ.

Tôi cố gắng trở thành một cái khung di động để bọn trẻ leo lên khi chúng tôi chơi cùng nhau. Chúng tôi đá bóng hoặc chơi xích đu với nhau. Freddie thì thích đấu vật. Đó là trò chơi yêu thích của bọn con trai với nhau.

Tôi phát hiện ra tôi đã quay lại thích các đồ chơi điều khiển từ xa. Khi bọn trẻ về thăm ông bà, chúng tôi chơi các món đồ chơi đó với nhau. Khi tôi còn bé, tôi có một ông chú, người sở hữu một bộ sưu tập xe hơi, máy bay và trực thăng điều khiển từ xa, và điều đó đã truyền rất nhiều cảm hứng cho tôi. Và bây giờ, tôi và các cháu luôn cảm thấy tuyệt vời khi cùng chơi một chiếc máy bay trực thăng như thế.

Đưa Freddie đi chơi bằng xe buýt lần đầu tiên cứ như là đưa thằng bé đến Disneyworld vậy. Freddie từ trước đến giờ chỉ luôn ngồi trong xe của bố mẹ. Bạn có thể sẽ nghĩ đưa cháu đi chơi bằng xe buýt thật là bình dân, đời thường, thậm chí là hơi nhạt nhẽo, nhưng bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy cả hai ông cháu sẽ thực sự thích một ngày đi chơi như vậy.

Bọn trẻ vẽ tranh và dán lên tủ lạnh của chúng tôi. Khi chúng tôi đi nghỉ, bọn trẻ và bố mẹ ở nhà. Khi tôi về, tôi đã cảm động nhìn thấy bức tranh với dấu tay của chúng in trên đó cùng với dòng chữ “Gửi ông nội đầu hói và bà nội” được dán trên tủ lạnh. Bức tranh đó vẫn còn đến tận bây giờ.

Chúng tôi cùng ngồi xung quanh mâm cơm và ăn cùng nhau . Chúng tôi thường xuyên làm vậy mỗi Chủ nhật nếu cả nhà cùng đông đủ. Đó đã trở thành truyền thống cho đến đời con trai tôi, và tôi mong các thế hệ sau sẽ vẫn tiếp nối truyền thống gia đình.

Tôi thích dạy lũ trẻ về văn hóa và tôi cũng thích dạy chúng về cả những người xung quanh nữa.

Những giá trị và chuẩn mực. Đó là những thứ cực kì quan trọng mà tôi muốn truyền lại cho các cháu tôi. Các mẹ này, bọn trẻ thích làm hoạt động gì nhất khi ở bên ông bà nội nhỉ? Hãy tham gia bình luận và chia sẻ kinh nghiệm của các mẹ với chúng tôi nhé. Và cũng đừng quên theo dõi các bài báo tiếp theo của series này. Hãy cùng lắng nghe câu chuyện của bà Nghĩa về những người bà văn hóa Việt nhé!