Skip to content

Cháu và ông bà: Câu chuyện từ Indonesia

Ông bà có khi già hơn cháu mình đến cả 60 hoặc 70 tuổi, nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không thể chơi đùa với những đứa cháu của mình. Chúng tôi đã nói chuyện với rất nhiều ông bà trên toàn thế giới – người ông đến từ Anh, người bà đến từ Việt Nam và rất nhiều những người khác nữa. Và đây là câu chuyện của Nining, một người bà đến từ Indonesia, người là bà của 10 đứa cháu từ 8 đến 31 tuổi. Bà kể về việc giữ liên lạc, làm gương và chơi trò chơi ngay cả khi đã ngoài 70.

Các cháu tôi thường ở bên cạnh tôi. Hầu hết các con tôi đều rất bận, chúng nhờ tôi đến trông cháu cho chúng. Các cháu tôi thường ở bên cạnh và dành thời gian cho tôi để tôi không cảm thấy cô đơn.

Lúc đầu tôi thấy thật ngại. Khi bạn già đi, bạn không còn nhiều sức lực nữa. Tôi đã không chắc khi nhận giúp trông nuôi các cháu. Nhưng sự ngại ngùng dần dẫn đến hạnh phúc, và tôi nhận ra mỗi lần có thêm một đứa cháu mới chào đời lại như một lần có thêm món đồ chơi mới.

Tôi cố gắng giữ liên lạc với từng đứa cháu. Tôi đến thăm đứa bé nhất Isa mỗi tuần, vì nó ở cùng thành phố với tôi, nhưng có những đứa ở Jakarta hoặc Cirebon hay còn xa hơn. Nếu không thể đến thăm tôi sẽ gọi điện cho chúng mỗi tuần, điều này rất quan trọng đối với tôi.

Việc đánh giá bọn trẻ được nuôi dạy như thế nào không phải việc của tôi. Con gái tôi cần giúp đỡ với đứa con đầu lòng, nhưng khi nó đã tự tin hơn với vai trò làm mẹ, tôi quyết định lùi ra sau và để con mình hoàn toàn dạy dỗ con cái chúng.

Có nhiều lúc tôi phải làm gương cho các cháu . Các con tôi đôi lúc cũng hỏi tôi về những nguyên tắc trong tín ngưỡng và sống theo tín ngưỡng. Chúng nhờ tôi khuyến khích bọn trẻ cầu nguyện 5 lần một ngày.

Tôi sẽ có ý kiến về việc các cháu muốn sống như thế nào. Nếu các cháu tôi lập gia đình, tôi muốn nửa kia của nó có chung tín ngưỡng và thuộc gia đình gia giáo. Nhưng một lần nữa, tôi không muốn bắt ép chúng phải làm theo quy luật. Nếu bố mẹ chúng hỏi ý kiến tôi, tôi sẽ nói cho chúng biết.

Với các cháu của mình tôi có nhiều sự kiên nhẫn hơn. Đó là sự khác biệt chính giữa làm mẹ và làm bà. Tôi chắc chắn sẽ mắng con mình nếu chúng nghịch ngợm, nhưng sẽ không làm như vậy với cháu mình, mặc dù đó là con của con mình.

Việc này không hề có chút áp lực nào. Khi làm mẹ, tôi lo mọi việc từ A đến Z. Nhưng đối với các cháu tôi chỉ lo một số việc nhỏ thôi.

Lời khuyên của tôi đối với những người mới làm ông bà là phải tỉnh táo. Phải cẩn thận với những gì mình làm, hơn cả khi làm bố mẹ vì điều này ảnh hưởng rất nhiều đến cháu bạn. Chúng sẽ học theo bạn, học theo cách bạn ăn mặc, nói chuyện, cư xử, kể cả cách sống và lòng tin của bạn.

Đừng bao giờ thiên vị cho đứa cháu nào. Tiếp xúc và đối xử với mỗi đứa như nhau, ở bên và dõi theo sự phát triển của mỗi đứa.

Một lần 2 trong số những đứa cháu của tôi mất tích. Một đứa bị bắt cóc bởi người giúp việc và một đứa bị lạc trong đám đông đi cầu nguyện Idul Fitri. Tôi đã vô cùng hoảng sợ, cảm giác như cuộc sống đã rời bỏ tôi. Ơn Chúa không có chuyện gì xấu xảy ra và giờ chúng đều ổn.

Tôi có rất nhiều những kỉ niệm vui với cháu trai bé nhất của tôi. Một lần, khi đang trong khu mua sắm, chúng tôi đều bị sao lãng để rồi lạc mất nhau. Chúng tôi tìm Isa khắp mọi nơi nhưng không thể tìm thấy nó đâu, tôi thông báo tìm trẻ lạc. Thế rồi chúng tôi phát hiện ra Isa ngủ quên dưới giá treo đồ của gian hàng quần áo.

Cháu trai tôi là đứa rất biết suy nghĩ và biết quan tâm. Mỗi lần Isa và gia đình đi chơi xa, nó sẽ mua quà về cho tôi. Nó lúc nào cũng nhớ đến tôi.

Tôi có mối liên kết đặc biệt với các cháu ở mọi lứa tuổi. Isa thích lấy tôi làm ngựa và chơi cưỡi ngựa. Nó còn nhờ tôi vẽ tranh, hát karaoke ở nhà nó và dạy nó tiếng Anh. Đứa cháu nhiều tuổi nhất của tôi thường đi bộ với tôi hoặc đưa tôi đi ăn tối hoặc ăn trưa ở nhà hàng.

Mặc dù đã hơn 70 tuổi, tôi vẫn thích được tham gia và chơi đùa. Từ chơi đấu kiếm đến chơi trốn tìm rồi đánh cầu lông, tôi đều muốn được tham gia. Ngoại trừ bơi, đó là thứ duy nhất mà tôi chỉ có thể đứng ngoài nhìn.

Bảo tồn văn hóa rất quan trọng đối với tôi. Tôi muốn các cháu mình hiểu được văn hóa Sunda. Tôi dạy chúng tiếng, những bài hát, và nếu ở trường có lễ hội hóa trang, tôi muốn chúng mặc những trang phục truyền thống.

Các cháu tôi đều được giáo dục chung nên văn hóa. Mỗi đợt Idul Fitri, chúng tôi phát angpau, phong bao lì xì. Các cháu từ lớn tuổi nhất đến nhỏ tuổi nhất đứng xếp hàng nhận angpau.

Những việc này kiến tôi nhớ về lúc làm mẹ. Các cháu tôi kiến tôi nhớ về lúc chăm sóc những đứa con của mình. Nhớ về quá khứ khiến tôi thấy thoải mái. Đa số các cháu tôi đều đã trưởng thành và thành đạt, tôi hy vọng đứa cháu lớn tuổi nhất sẽ lập gia đình sớm để tôi có chắt. Bạn có nhận thấy điều gì khi nghe câu chuyện về các cháu của Nining? Hãy chia sẽ cảm nghĩ của bạn với chúng tôi – chúng tôi rất mong được biết.