Skip to content

Những người bà và các bé gái: Câu chuyện từ Ấn Độ

Những người bà thường đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc đời của một đứa trẻ. Các bé gái thường học theo bà mình và chúng học được rất nhiều điều. Trong sê-ri nói về ông bà này, chúng ta sẽ gặp những người ông người bà đến từ khắp nơi trên thế giới. Hôm nay chúng ta sẽ nói về Verna đến từ Ấn Độ. Verna, người bà đang sống với đứa cháu 3 tuổi sẽ kể về cuộc sống của mình hoàn toàn bị cuốn vào việc dạy dỗ đứa cháu nhỏ, bà luôn kiên nhẫn, khoan dung với những sự tinh nghịch của con trẻ và cố gắng sống hòa mình vào thế giới của trẻ thơ.

Tôi hoàn toàn bị cuốn vào cuộc sống của cháu gái mình. Chúng tôi sống cùng nhau, tôi trông cháu cả ngày trừ buổi tối khi nó ngủ với cô giúp việc. Bố mẹ cháu nhờ tôi trông cháu vào ban ngày và đương nhiên là tôi sẵn sàng giúp.

Tôi thích giúp cháu học. Chơi với cháu và dạy cháu học thực sự rất vui, ví dụ như giúp cháu tưới nước cho cây chẳng hạn. Đôi lúc tôi đọc thơ cho cháu nghe, và giờ nó đã học được một câu thơ tiếng Ấn Độ. Cháu biết nói đã lâu rồi và giờ nó nói được cả câu hoàn chỉnh. Nó gọi tôi “Dadi (Bà ơi)...” và rồi sẽ nói cả một câu dài, điều này làm tôi rất hạnh phúc.

Tôi đảm bảo an toàn cho cháu. Khi chơi với cháu, tôi luôn để ý và trông nom nó rất cẩn thận, bảo ban cháu không nên làm việc này việc nọ.

Bạn phải biết kiên nhẫn. Trẻ con thường rất nghịch ngợm, vẽ lên tường và hay vứt đồ đạc lung tung là điều rất tự nhiên, bạn phải biết chấp nhận và kiên nhẫn với chúng.

Đi đến đền thờ với cháu tôi như là đi chơi vậy. Nó rất thích. Trong đền có tiếng nhạc, tiếng trống và có một chiếc chuông để mọi người rung, và rồi thầy tu sẽ cho nó kẹo để khấn cầu trong chùa. Cháu gái tôi bắt đầu thích thú với việc đi đến đền thờ. Một lần nó lấy giầy tôi rồi đặt xuống đất như thể muốn nói “Bà ơi đi đền thờ thôi.” Tôi đã rất vui vì tôi cũng thích đến đền thờ cầu khấn, khoảnh khắc đó tôi thấy cháu mình thật giống mình, có một sự gắn kết mạnh mẽ giữa chúng tôi.

Có lúc cháu tôi vẽ tranh tặng tôi. Những bức này này rất đặc biệt đối với tôi. Cháu cũng thích chơi đồ chơi, chúng tôi xây nhà từ những khối đồ chơi đó. Con bé thường gọi tôi đến ngồi chơi cùng, có lúc còn mở những bữa tiệc trà nhỏ dùng cốc nhựa, đôi khi còn dùng cả trà thật. Cháu tôi quả thực là một bé gái có năng khiếu nghệ thuật đó!

Cháu thường bắt tôi đi trốn trong lúc nó đếm đến ba. Bố mẹ nó thỉnh thoảng cũng chơi trốn tìm cùng chúng tôi.

Tôi sẽ dạy cháu về văn hóa Ấn Độ khi nó lớn lên. Tôi sẽ dạy cháu phải kính trọng bề trên. Cháu cũng tham gia Diwali và các lễ hội khác, thích ăn các món ăn truyền thống như poori, curd và halwa, điều này rất quan trọng.

Chúng tôi sẽ cùng nấu ăn khi cháu lớn hơn. Cháu còn quá bé để tập nấu ăn trong bếp nên giờ chỉ có thể chơi làm bếp bằng trò chơi đồ hàng mà thôi. Cháu xem một chương trình TV tên là “I Can Cook” rồi có lúc dùng đồ chơi đồ hàng bằng nhựa của mình bắt chước theo.

Tôi thoải mái hơn nhiều so với các thành viên khác trong gia đình. Mẹ chồng tôi và những người thân khác nghĩ rằng cháu tôi không nên chơi đùa rồi bắt nó đi rửa tay ngay tức khắc, nhưng tôi vui khi để nó rửa tay muộn hơn một chút.

Sống với cháu thật thích. Nếu tôi không sống cùng cháu, làm sao tôi có thể trông cháu, ngắm nhìn nó, cho ăn hay chơi cùng con bé?

Làm bà dễ hơn làm mẹ. Tôi thường chơi với cháu và dành rất nhiều tình yêu cho cháu. Nó coi tôi như một người có thể bảo vệ cho nó, đến tìm tôi mỗi lúc nó buồn. Tôi không cần phải đặt ra những kỷ luật gì với nó, chỉ cần chấp nhận và yêu thương. Ông bà tôi trước đây cũng làm y như vậy.

Giờ đây tôi quan hệ với mọi người tốt hơn. Việc làm bà đã giúp tôi bao dung và cởi mở hơn. Tôi cảm thấy yêu mọi người như con mình.

Chơi với cháu gái làm tôi trẻ ra. Suy nghĩ mọi thứ tích cực hơn. Tôi rất yêu cháu gái mình. Thật là một câu chuyện đáng yêu đến từ một người bà Ấn Độ và bé gái của mình. Chúng tôi rất muốn được nghe suy nghĩ của bạn về câu chuyện này. Nếu bạn thích bài viết này, hãy đón xem những bài viết khác từ sê-ri này, như câu chuyện của Nghĩa về văn hóa Việt nam và chuyện làm ông như thế nào nhé!