Skip to content

Văn hóa Việt Nam – Câu chuyện từ một người bà đáng tự hào

Quan hệ giữa ông bà và các cháu luôn thật đặc biệt! Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với các ông bà trên khắp vùng miền Thế giới, và bây giờ chúng tôi xin chia sẻ những câu chuyện ấy với các bạn. Đầu tiên, hãy nghe câu chuyện của bà Nghĩa đến từ Việt Nam.

Là một giáo viên dạy nhảy bán thời gian và một người bà toàn thời gian, bà Nghĩa luôn nghiêm khắc với các cháu, nhưng lại vẫn dành rất nhiều thời gian vui chơi với chúng. Hãy cùng tham khảo các kinh nghiệm của bà và hiểu thêm về văn hóa Việt Nam nhé.

Tôi đã khóc vì vui sướng khi lần đầu tiên nhìn thấy cháu gái mình . Con bé mới nhỏ bé và non nớt làm sao. Tôi đã rất lo khi mẹ nó sinh con bé. Hai mẹ con phải ở trong bệnh viện đến 10 ngày. Đó đúng là khoảng thời gian vô cùng đáng sợ.

Chúng tôi sống cùng nhau . Cháu gái tôi giờ đã lên 3, cháu trai tôi một tuổi rưỡi. Tôi dành thời gian cả ngày bên chúng. Tôi tắm cho chúng, chơi với chúng và chúng tôi ăn cùng nhau cả bữa sáng và bữa tối.

Tôi là một giáo viên dạy nhảy ngoài giờ . Tôi rất bận rộn, tuy nhiên nhiệm vụ chính của tôi là chăm sóc cho hai đứa cháu mỗi buổi chiều cho đến lúc bố mẹ chúng đi làm về. Tôi đưa cháu gái tới trường mỗi buổi sáng và đón con bé về mỗi chiều.

Mỗi lần nó nhìn thấy tôi ở cửa lớp, con bé lại chạy thật nhanh về phía tôi. Tôi thích được đón cháu mỗi buổi chiều. Tôi chơi với cháu vài tiếng đồng hồ mỗi buổi chiều và nghe nó kể về những gì diễn ra ở trường trong ngày. Đương nhiên rồi, con bé cũng vui khi mẹ nó về, nhưng thời gian chúng tôi dành cho nhau vẫn thật là quý giá.

Khi cháu gái tôi cất tiếng nói đầu tiên, nó đã gọi “ ”. Tôi đã vui sướng và tự hào hết mức. Tôi là người đã ở cùng nó khi cháu tôi bước những bước đầu tiên và cả khi mua chiếc xe đạp đầu tiên nữa.

Mới đây khi tôi bước vào nhà, con gái tôi nhắc con: “Chào đi con”, thay vì nói thế, con bé Na đã nói “Cháu yêu bà”. Điều này làm tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết. Một ngày, tôi hỏi Na xem con bé có muốn chăm sóc tôi lúc tôi già hay không, Na trả lời: “Cháu sẽ chăm sóc bà mãi mãi.” Đây là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời tôi.

Khi hai đứa mới sinh, tôi đã dành rất nhiều thời gian lo lắng cho sức khỏe của chúng . Giờ khi chúng lớn hơn rồi, tôi đã không còn lo nhiều như trước nữa. Tôi được nghỉ ngơi nhiều, nhưng tôi vẫn không có nhiều thời gian cho bản thân.

Tôi thỉnh thoảng cũng xem TV hay đi nhảy với bạn bè, tuy nhiên cũng chỉ hạn chế trong thời gian cho phép thôi. Tôi cũng có ít thời gian hơn để đi thăm mẹ đẻ 82 tuổi, 3 bà dì và tôi cũng gặp ít bạn bè hơn nữa. Thế nhưng không phải tôi đang phàn nàn đâu nhé!

Tôi chỉ đưa ra lời khuyên khi thấy cần thiết. Con gái tôi và chồng nó quyết định cách nuôi con. Thế hệ mới thích dạy con theo xu hướng hiện đại, nhưng tôi rất vui rằng con gái tôi vẫn trân trọng những giá trị của phương pháp truyền thống.

Tôi biết tôi lạc hậu rồi. Tôi nghĩ trẻ con lúc nào cũng nên uống sữa ấm, thế nhưng con gái tôi nghĩ uống sữa lạnh trực tiếp từ tủ lạnh cũng không sao. Khi tôi nấu cháo cho cháu tôi, tôi cho tất cả vào nồi đun. Con gái tôi nói nên cho rau vào sau cùng để rau không bị quá nhừ. Khi con tôi nhất quyết bảo vệ ý kiến của mình thì tôi sẽ không tranh cãi.

Khi tôi có con, tôi đã không được ngủ nhiều. Tôi phải dùng tã vải và phải thức dậy 3-4 lần một đêm để xem tã đã ướt chưa. Tã giấy hiện đại ngày nay khiến tôi không phải lo lắng về việc cháu mình phải ngủ cả đêm với cái tã ướt. Khi trời lạnh, tôi chỉ dám lau người chứ không tắm cho con vì sợ con cảm lạnh. Ngày nay, bọn chúng có lò sưởi trong nhà để tắm cho các cháu mỗi ngày. Mọi thứ đã an toàn hơn nhiều.

Tôi đã nghiêm khắc hơn khi tôi làm mẹ . Tôi muốn cháu tôi hiểu ra sớm nhất có thể rằng chúng phải biết cách cư xử đúng trong nhà. Tôi đã nghiêm khắc dạy lũ trẻ cởi giày trước khi vào nhà. Với vai trò người bà, tôi quan tâm dạy dỗ bọn trẻ nghiêm túc hơn về cách ứng xử khi là mẹ.

Tôi dành tình cảm chăm lo cháu gái như với một đứa con . Tôi yêu con gái và cháu gái ngang nhau. Cháu tôi hiểu rằng mỗi người có một vai trò khác nhau trong cuộc sống.

Tôi muốn dạy cho cháu gái biết cách tự chải chuốt khi nó lớn . và cũng muốn chỉ cho con bé cách tự làm đẹp, hoàn thiện hơn.

Tôi không gặp bà tôi nhiều . Tuy vậy, tôi nhớ rằng bà ngoại từng mua cho tôi một chiếc áo len. Lúc đó đang là thời chiến và mẹ tôi không đủ tiền mua áo cho tôi. Sau đó tôi đã thấy bà tôi bán hai con lợn để mua cho tôi chiếc áo len đó. Đó quả là một sự hi sinh lớn lao vào thời đó.

Tôi thấy tự hào và hạnh phúc khi được làm bà. Tôi đã nỗ lực rất nhiều và rất vui khi được “lên chức”. Tôi yêu việc ngắm bọn trẻ lớn lên từng ngày, nhìn thấy chúng thông minh hơn và tò mò với mọi thứ xung quanh.

Chồng tôi bắt đầu giới thiệu âm nhạc với bọn trẻ. Anh ấy là một nhạc công piano và bọn trẻ đã có phản ứng âm nhạc rất tốt. Tôi đã dạy cháu gái tôi những trò chơi truyền thống. Chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe, hát cùng nhau và đi công viên.

Phải luôn giữ sức khỏe tốt. Đó chính là lời khuyên của tôi đối với bất kì bậc ông bà nào mới lên chức. Nếu bạn không khỏe mạnh, bạn sẽ chẳng giúp gì được cho con hay cháu mình. Các mẹ có ai có câu chuyện nào thú vị về tình bà cháu không? Hãy chia sẻ kinh nghiệm với chúng tôi, và đừng quên theo dõi các bài báo tiếp theo về các bậc ông bà nhé!