Skip to content
cung tro chuyen voi ong ba

Cùng trò chuyện với ông bà: Bà Chawadee đến từ Thái Lan

Ông bà luôn là những thành viên quan trọng của gia đình! Sự ủng hộ và những lời khuyên của họ luôn cực kì quý giá. Trong loạt bài này, chúng tôi đã tâm sự với nhiều bậc làm ông, làm bà trên toàn thế giới - ở Việt Nam, Thổ Nhĩ Kỳ, Vương Quốc Anh và vài nước khác! Hôm nay, chúng tôi sẽ cùng tâm sự với bà Chawadee đến từ đất nước Thái Lan xinh đẹp. Bà có một đứa cháu 5 tuổi tên là Jasmine và một đứa 2 tuổi tên là Kolaf. Hãy cùng nghe bà Chawadee kể về việc dành cuối tuần cho gia đình, giúp đỡ bố mẹ lũ trẻ nhưng vẫn giữ kỉ luật, và biến nhà bếp thành sân chơi cho lũ trẻ.

Tôi đã cực kì phấn khích khi tôi nhận điện thoại của con gái. Đó là một cảm giác tuyệt với khi con bé nói với tôi rằng: “Mẹ, con có bầu rồi”. Lúc đó tôi 52 tuổi. Cảm giác ấy phấn khích cứ như thể tôi mới là người có bầu vậy. Tôi cảm thấy cực kì may mắn khi ông trời mang Jasmine và Kolaf đến cho tôi như hai món quà quý giá.

Tôi thích nhìn chúng lớn lên. Tôi cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi được nhìn các cháu cười, vui chơi và nghe chúng nói. Tôi thích được chơi cùng chúng, hôn và âu yếm chúng. Tôi cũng dạy cháu trai tôi cách làm thế nào để khi lớn lên trở thành một người đàn ông tốt. Tôi cũng rất tự hào với cách con gái tôi chăm sóc gia đình trong khi vẫn điều hành công việc kinh doanh riêng của con bé.

Mỗi dịp cuối tuần đều là thời gian dành cho gia đình. Tôi và chồng sống cùng cô con gái út chưa lập gia đình. Khi gia đình chúng đến thăm chúng tôi, mọi người đều thích đi picnic ở công viên hoặc ra ngoài ăn tối cùng nhau. Nếu dịp đó trùng với dịp gì khác như sinh nhật, ông bà sẽ chuẩn bị một bữa tối đặc biệt tại nhà cho cả gia đình.

Tôi sống xa lũ trẻ, nhưng trái tim thì luôn ở bên cạnh chúng. Khi chúng ốm hay buồn bã, tôi có thể cảm thấy điều đó rất rõ ràng, như thế chúng đang ở rất gần vậy.

Tôi sẽ giúp đỡ nhiều nhất có thể. Khi bọn trẻ bị cảm, tôi sẽ làm hết mức có thể để chăm sóc chúng với nhiều mẹo dân gian. Khi Kolaf ốm, tôi đã tắm cho nó bằng nước pha với lá quýt và hẹ. Cách chữa mẹo này đã làm thằng bé đỡ hơn rất nhiều.

Các thế hệ luôn cần phải chăm sóc lẫn nhau. Trong văn hóa Thái, ông bà thường chăm sóc trẻ con, và khi lũ trẻ lớn lên chúng sẽ chăm sóc, thăm nom ông bà và bố mẹ.

Tôi luôn cố gắng cập nhật những thứ bọn trẻ đang học hàng ngày. Con gái lớn của tôi rất ham học và đang học ngành thiết kế, tôi hi vọng lũ trẻ cũng sẽ ham học y như vậy.

Nhà bếp trở thành sân chơi khi chúng tôi nấu ăn cùng nhau. Tôi yêu việc nấu ăn cùng Jasmine và Kolaf, con gái tôi cũng sẽ tham gia. Nhiều khi chúng tôi sẽ làm bếp bừa tung cả lên, nhưng mọi thứ sẽ vẫn rất tuyệt vời. Jasmine sẽ đóng vai phụ bếp, và con bé thích làm món Ấn độ, ví dụ như Punjabi samosa rán. Kolaf thích làm trứng rán kiểu Thái với nước mắm. Tôi sẽ giúp lũ trẻ bằng cách chỉ cho chúng làm việc gì như thế nào, và khen ngợi chúng khi chúng làm tốt.

Chúng làm tôi cười bằng rất nhiều cách. Kolaf cực kì hài hước và nghịch ngượm khiến tôi cười phá lên mỗi lần thằng bé bày trò. Còn Jasmine lại rất có năng khiếu nghệ thuật và đã có lần vẽ truyện tranh trên một cái đĩa giấy và tặng tôi như một món quà. Tôi đã cười rất hạnh phúc trong khoảnh khắc đặc biệt đó.

Con gái tôi muốn tôi giúp đưa bọn trẻ vào khuôn phép. Ví dụ, các cháu tôi không được phép nhảy lên bàn ghế khi người lớn đang làm việc hoặc không được la hét khi chúng không có được thứ chúng muốn. Con gái tôi đã nhờ tôi nghiêm khắc với các quy tắc, đồng thời cũng giúp giải thích lí do tại sao lại có các luật lệ đó để lũ trẻ hiểu.

Tôi cũng giúp dạy bọn trẻ về đời sống của người theo đạo Hồi. Tôi đã dạy chúng chào bằng câu ““As-salam alaykum” mỗi ngày, cả những thứ về Hari Raya Aidilfitri, lễ hội đánh dấu sự kết thúc của tháng ăn chay Ramadan cùng với nhiều thứ khác. Bọn trẻ có thể không hiểu tất cả mọi thứ ngay được, nhưng chúng sẽ lớn lên với một nền tảng của người theo đạo Hồi và những truyền thống gia đình khác.

Tôi đối xử với các cháu như với con gái mình vậy. Tôi không nghĩ vai trò của người mẹ và người bà lại khác nhau. Con gái tôi và tôi thực sự cũng rất giống nhau mà.

Ông bà có thể đã già, nhưng họ là nguồn hỗ trợ rất vững chắc. Mặc dù có thể sức khỏe của ông bà đã yếu, nhưng chúng ta vẫn có thể hỗ trợ gia đình bằng nhiều cách, ví dụ như trông cháu khi bố mẹ đi làm chẳng hạn.

Đừng làm hư trẻ con. Đó là lời khuyên tôi dành cho các bậc ông bà mới “lên chức”. Trẻ con lớn lên với một nền tàng kĩ thuật công nghệ phát triển vượt bậc với tốc độ thần kì, một nền văn hóa toàn cầu hóa và những giá trị khác nhau. Là ông bà, bạn nên khuyên bảo để giảm bớt các ảnh hưởng của chủ nghĩa vật chất.

Tôi không muốn trở nên giống ông bà tôi ngày xưa. Họ đã vô cùng nghiêm khắc với những truyền thống của người Thái theo đạo Hồi. Họ nghĩ rằng con gái nên ở nhà, mặc Hijab, nấu cơm, v.v… Họ nghĩ rằng khi tôi lớn, tôi sẽ giữ truyền thống ấy cho con cháu, nhưng tôi lại không muốn như vậy. Tôi có phong cách hiện đại của riêng tôi. Chúng tôi muốn nghe ý kiến của các bạn về câu chuyện này, và cả câu chuyện của chính các bạn về ông bà nữa. Hãy bình luận và chia sẻ quan điểm với chúng tôi nhé.